Để rộng đường dư luận về vấn đề xây dựng một thương hiệu cà phê độc đáo mà lâu nay chúng ta đã nghe nói đến là Cà phê Cứt Chồn, việc thực giả lẫn lộn rõ ràng là có, cho nên Y5Cafe cho đăng bài này để bà con nhận xét. Bài viết trên được đăng lại từ Tầm Nhìn tuy nhiên không có nghĩa là Y5Cafe đồng tình về quan điểm của bài viết, nhất là cách nhìn của tác giả theo kiểu “một lần gặp vàng giả thì kết luận rằng trên đời này không có vàng”. __KinhVu
(Tamnhin.net) – Để tạo ra một thương hiệu, sự thấu hiểu ý nghĩa của nó là rất cần thiết. Điều đó có thể bộc lộ đẳng cấp của ông chủ và cũng có thể tạo ấn tượng rất nặng nề đối khách hàng. “Hương chồn” là một ví dụ.

Trong thú ẩm thực của cha ông ta, nhất là thời xa xưa, có những nét rất tinh tế, rất “quái” và độc đáo.
Câu nói “gái một con – thuốc ngon nửa điếu” hay “rượu trên be – chè dưới ấm” là những quy ước “vui vẻ” nhưng sành điệu, dễ được xác nhận.
Với cà phê, một thời rừng rú còn nhiều, thú rừng đầy rẫy, có hiện tượng: con chồn tìm những cây cà phê có trái chín để ăn, sau đó thải hạt cà phê ra bằng đường tiêu hóa. Ai đó may mắn thì lượm được đống “phân” này đem về lọc, rửa rồi rang xay, chế biến ra cà phê thành phẩm.
Câu chuyện này “tôn” lên hai điểm: Con vật thường lựa những trái to nhất, chắc nhất để ăn phần vỏ ngòn ngọt, cái hạt còn lại chắc, nhiều chất và trội hơn trái khác.
Do đó, hẳn là cà phê “chồn” xem như có sự lọc lựa của tự nhiên, giá trị hơn.
Từ đó, câu chuyện này được “lưu truyền” và nhiều người đã xem “cà phê chồn” như một đẳng cấp của cà phê, nói đại ý thì đó là hàng “thượng hạng”. Nhiều nhà hàng cà phê còn trương hẳn biển hiệu “hương chồn” để thu hút khách như tấm ảnh trên.
Thực ra, điều đó bắt nguồn từ một loạt sai lầm.
“Hương chồn” mùi gì?
Nếu ai là dân miền núi thứ thiệt, hoặc là thợ săn, khi nghe cái “thương hiệu” kia có thể mắc… ói. Con chồn hoang thuộc loại cực kỳ hôi. Bộ lông của nó hấp thụ không khí rừng rú, hang hốc và… không được chăm sóc. Có chăng, nó chỉ thơm khi người ta làm lông xong, ướp gia vị và đưa vào lò nướng!
Ở miền thượng du phía Bắc có câu ngạn ngữ “Hôi như chồn như cáo” để chỉ ai đó vệ sinh thân thể kém.
Cho nên, kể cả khi làm được cái việc “tuyển cà phê” bằng thật như nói trên thì con chồn vẫn không thể nào thoát ly khỏi cái mùi khó ngửi của tổ tiên nó. Vì vậy, nếu có một không gian cà phê có… hương chồn bằng thật, có lẽ chỉ một tuần là hết khách, chuyển qua nghề cung cấp thú rừng!
Rừng Việt Nam còn bao nhiêu chồn?
Nếu ai đó nói cái thương hiệu kia có phần lạm dụng lòng tin của người tiêu dùng hay bịp bợm, thì cũng không… oan chút nào.
Trên thực tế, trước năm 2000, chúng ta hầu như đã hoàn thành cơ bản việc… phá rừng. Ở ngay Tây Nguyên, rừng nguyên sinh bị đẩy lùi sang bên kia biên giới, nơi trú ẩn của thú rừng nói chung, loài chồn nói riêng gần như bị xóa trắng. Nhiều loài thú rừng, trong đó có chồn, cáo, hươu nai hoang dã… chỉ còn trên giấy, trở thành quý hiếm.
Với dân trồng cà phê, việc chăm sóc, tạo thửa, canh phòng bảo vệ sản phẩm rất tốt. Nếu có dấu hiệu chồn về thì nó sẽ bị “lên đĩa” trong thời gian sớm nhất, chưa đủ thời gian “sản xuất” ký lô cà phê đầu tiên!
Cho nên, có thể khẳng định: thời nay, không có “cà phê chồn” nữa để mà mua với bán, mà thưởng thức. Như vậy, tấm biển trở thành một hình thức dối trá rất… tếu và phi lý!
Cà phê chồn, ngon hay không ngon!
Chúng ta đều biết: cà phê ngon hay không thuộc về nhiều nguyên nhân, mà nhân tố hàng đầu là chủng loại hàng và công nghệ chế biến.
Với con chồn, trong hoàn cảnh giả định thì nó không đủ… trình độ để phân biệt loại cà phê ngon để ăn, để mà “sơ chế” cà phê. Phàm là thú rừng, khi đói là ăn, gặp gì ăn nấy, gặp cà phê ăn cà phê, gặp ổi ăn ổi, khó có sự chọn lựa tinh tế.
Trong trường hợp đó, khi “bản doanh” ở gần nương cà phê mít, cà phê vối và bụng đói thì nó không thể bỏ nơi này đi thêm vài cây số kiếm bằng được cà phê chè, cà phê tốt hơn để “xực” và sau đó, thải ra cà phê ngon như người ta tưởng.
Cho nên, có thể nói, nếu có “quy trình” kia thật thì loài thú hoang này cũng chỉ đủ… trình độ chọn trái to, trái chắc của bất cứ loại cà phê nào để ăn thôi. Do đó, có thể nói, “cà phê chồn” trên thực tế dù có thật cũng không phải một “đẳng cấp” cà phê cao.
Kết lại, câu chuyện “cà phê chồn” không đơn giản là sự ngộ nhận và những hệ quả của nó, mà là sự thiếu sáng tạo, thiếu đầu tư, thiếu lọc lựa một hướng tiến, một thương hiệu trong thời hội nhập.
Điều đó xem như “lạy ông, tôi ở trình độ này” và ít nhiều gây tổn hại cho công cuộc làm ăn, kết nối của mình.
Theo: Tầm nhìn
Nguồn : GiaCaPhe ( https://giacaphe.com/15005/su-ngo-nhan-ve-mot-thuong-hieu/ )



